Địa chỉ: Thôn Phấn Lôi, Xã Thắng Cương , Yên Dũng
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

TÂM TÌNH CÔ GIÁO MẦM NON

TÂM TÌNH CỦA CÔ GIÁO MẦM NON ”

“Chưa từng làm mẹ em đã có một đàn con

Khi chưa sinh con bao người gọi em là mẹ…”

Câu hát rất quen thuộc của nhạc sỹ Lê Thống Nhất viết tặng các cô giáo mầm non, chắc hẳn không xa lạ với tất cả những ai đã và đang công tác trong ngành giáo dục nói chung và bậc học mầm non nói riêng. Cô giáo mầm non được xem là cái nghề vất vả nhất trong các bậc học. Bởi lẽ, các bé ở lứa tuổi mầm non còn rất nhỏ, mọi hoạt động như ăn, ngủ, vệ sinh, chơi… các con chưa thể tự lập được và lớp học đầu tiên của các con là lớp học mầm non.

Thời gian cứ trôi đi âm thầm và lặng lẽ, thấm thoát đã 10 năm trôi qua tôi rời ghế giảng đường để làm cô giáo mầm non. Con số 10 thật ý nghĩa, tính đến ngày 20/ 11/ 2020 tròn 10 năm tôi được xã hội tôn vinh nghề giáo;10 năm- 1 chặng đường với bao kỷ niệm, những ký ức tuổi thơ về cô giáo mầm nonđã tiếp thêm động lực và giúp tôi nuôi dưỡng ước mơ chọn và học trong môi trường sư phạm để trở thành  cô giáo. Với những nỗ lực của bản thân thì ước mơ là cô giáo đã trở thành hiện thực và nghề cô giáo mầm non giúp tôi khoác lên mình nhiệm vụ trồng người. Trải qua 10 năm công tác, tôi vinh dự được công tác tại 2 đơn vị đó là trường mầm non Thị Trấn Neo và trường mầm non Thắng Cương nay là Trường mầm non thị trấn Nham Biền số 3. Trong quá trình công tác, tôi đã đào tạo qua bao thế hệ ở các độ tuổi nhóm lớp khác nhau và các em bây giờ đã khôn lớn học đến lớp 10.

Khi ra trường, chập chững bước vào nghề với những hoài bão của tuổi trẻ, tôi được phân công nhiệm vụ công tác tại trường MN Thị Trấn Neo-  ngôi nhà kỷ niệm của tôi. Tại đây, tôi được các bạn bè đồng nghiệp yêu mến, chia sẻ những kinh nghiệm trong cuộc sống cũng như chuyên môn  giúp tôi vững vàng hơn trong quá trình chăm sóc giáo dục trẻ. Thời gian đó, tôi chưa lập gia đình nên bản thân dành rất nhiều thời gian và mang những kiến thức đã học để chăm sóc và nuôi dạy các con, những đôi mắt to tròn, đáng yêu. Hàng ngày phải chăm sóc 35- 40 cháu từ bữa ăn tới giấc ngủ thật khó khăn. Nhưng vì tình yêu các con nên những việc chăm sóc các con tuy tôi chưa làm mẹ nhưng tôi đều không quản ngại gì.Các con được sống ở nơi có điều kiện kinh tế phát triển nên các con được bố mẹ chăm sóc rất chu đáo, ngoan ngoãn, sạch sẽ và có sức khỏe tốt. Bằng tình yêu con trẻ, yêu nghề của cô giáo đã giúp cho các bậc phụ huynh vững tâm hơn khi thấy con mình khôn lớn mỗi ngày.

Tháng ngày cứ trôi đi lặng lẽ, tôi chuyển công tác về trường Mầm non Thắng Cương để phục vụ con em của quê hương địa phương. Vận dụng những kiến thức và kinh nghiệmcủa mình để chăm sóc con em của quê hương. Tại đây, tôi nhận nhiệm vụđầu tiên là được phân công dạy lớp 4- 5 tuổi B thuộc khu II – Dự án 193 của xã Thắng Cương. Khác xa với Thị Trấn Neo, Thắng Cương là 1 xã nghèo, dân số ít, được bao bọc bởi con sông Cầu nước chảy lơ thơ, cảnh quan hữu tình. với điều kiện kinh tế còn hạn hẹp, quanh năm bà con gắn bó với đồng ruộng, với con tôm con tép đánh bắt được ở ngoài sông đã hình thành nên người dân Thắng Cương hiền lành, chất phác, sống giàu tình cảm.

Là 1 xã thuộc vùng sâu vùng xa của huyện nên được nhà nước quan tâm, xây dựng ngôi trường mầm non Thắng Cương với 2 khu: Khu 1: Thuộc đề án xây dựng của Tổ chức phi chính phủ Nhật Bản; khu 2: Thuộc dự án xây dựng 193 của nhà nước.

Ngôi trường thuộc dự án 193, nơi tôi được nhận nhiệm vụ công tác có diện tích khá rộng được xây dựng năm 2010 với đầy đủ các phòng chức năng như: Phòng đón- trả trẻ, phòng hoạt động chung, phòng hoạt động góc, phòng giáo viên, khu vui chơi ngoài trời của các lớp...

Khi bước chân vào lớp 4- 5 tuổi B, tôi ngỡ ngàng, choáng ngợp trước mắt mình 1 không gian lớp học rộng rãi, sạch sẽ, thoáng mát theo thiết kế hiện đại theo mô hình lục lăng mà bất kể ai lần đầu tiên bước vào cũng bị “lạc” trong không gian này như tôi. Tôi còn bị bất ngờ khi sĩ số lớp 4- 5 tuổi B có 15 cháu, những đôi mắt to tròn, hồn nhiên pha chút nhút nhát khi nhìn cô giáo lạ.

Trong số các bé, tôi nhận ra bé gái có làn da đen với đôi mắt nhút nhát, e sợ khi nhìn cô. Bé tên làTrần Thị Hoa. Khi tìm hiểu tôi mới hay biết hoàn cảnh của bé rất đáng thương. Bé được sinh ra trong 1 gia đình thuộc hộ nghèo của xã, bố bị bệnh không làm được, mẹ thì bỏ nhà đi. Hàng ngày được người thân, bà con hàng xóm, các cô giáo, nhà trường rồi các câu lạc bộ từ thiện quan tâm, chia sẻ, giúp đỡ. Bé còn có 1 em gái tên là Trần Thị Hồng đến tuổi đi học cũng học lớp của tôi.

Có lẽ 2 bé là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong sự nghiệp trồng người của tôi.Vì thiếu thốn tình cảm nên 2 cháu rất nhút nhát, ngại giao tiếp với bạn và mọi người, ngôn ngữ cũng vì thế mà phát triển chậm. Cũng chính vì thế mà 2 chị em bị cô lập với bạn bè. Nhìn thấy 2 bé như vậy, là 1 giáo viên, tôi cũng như các cô giáo khác trong trường luôn ưu ái, quan tâm, dạy dỗ bảo ban giúp con hòa nhập với các bạn. Đây là 1 việc làm rất khó khăn đòi hỏi cần có thời gian và tâm huyết nghề của các cô giáo. Vì nhút nhát hay khóc nhè, ngôn ngữ phát triển chậm và không có người chăm sóc chu đáo nên bé có cảm giác không an toàn , cô giáo đi đâu là bé đi theo. Việc vệ sinh của 2 bé các cô rất vất vả,  lúc cháu mới đi học con khóc rất nhiều,khi còn tè dầm hay ị ra quần không biết bảo cô, nhiều lần các cô còn tắm gội cho cháu sạch sẽ trước khi ra về… Việc rèn kỹ năng vệ sinh cho 2 cháu gặp rất nhiều khó khăn vì đâu phải lúc nào cháu cũng hợp tác với cô. Chăm sóc, dạy bảo các cháu khác đã vất vả, chăm sóc, dạy dỗ 2 bé  vất vả gấp nhiều lần. Để chăm sóc, dạy dỗ các con, chúng tôi phải đóng rất nhiều vai trong 1 ngày: Có khi chúng tôi làhọa sĩ, có lúc lại là diễn viên múa, rồi là phiên dịch viên, có khi vào vai trong 1chú sửa nhà vệ sinh, hay nhà tâm lý… gọi thế nào cũng đúng. Phải mất 1 thời gian khá dài 2 bé mới hòa đồng hơn với các bạn và quen dần với các hoạt động ở lớp. Thời gian lặng lẽ trôi đi, 2 bé cũng tạm biệt các cô, tạm biệt mái trường mầm non để chuyển lên trường Tiểu học.Vì trường mầm non và trường Tiểu học gần nhau nên mỗi lần đến lớp, tôi đều gặp 2 bé. Có thể nói, nghề giáo viên mầm non là những người chèo đò thầm lặng và bị lãng quên: Khi các bé học ở trường mầm non, được các cô dạy bảo, yêu thương, chăm sóc chu đáo nhưng khi lên học trường Tiểu học thì  quên  cô rất nhanh. Ngược lại với các bạn, bé Hoa-  Hồng cứ mỗi lần gặp cô là nói “Con chào cô”. Tiếng “Con chào cô” của con làm tôi thấy ấm lòng, phấn khởi khi bắt đầu 1 ngày làm việc mới. Có lúc, tôi thấy rất mệt mỏi, nản lỏng với nghề nhưng 2 bé Hoa, Hồng cứ ám ảnh trong đầuthôi thúc tôi vượt qua. Có lẽ, 2 bé Hoa- Hồnglà động lực để tôi viết tiếp những câu chuyện của nghề GVMN.

Hiện nay, tôi đang dạy lớp 4- 5 tuổi A thuộc khu trung tâm của trường. Đặc thù của  ngành mầm non là các cô giáo chăm sóc, dạy dỗ các con rất chu đáo từ bữa ăn đến giấc ngủ. Trong 1 ngày các cô phải tổ chức rất nhiều hoạt động như: Thể dục sáng, hoạt động học, hoạt động ngoài trời, HĐ vui chơi, HĐ ăn, ngủ, vệ sinh… dưới sự khéo léo, sáng tạo các cô đã dạy cho các con hiểu biết thêm bao điều mới lạ, nhìn những đôi mắt tròn xoe, lấp lánh, những đôi môi chúm chím đầy hứng thú và say mê

khi các cô dạy các con mà lòng tôithấy ấm áp vô cùng!

Cô và các con tập thể dục sáng

Bởi vậy, việc chăm sóc và dạy dỗ các con đòi hỏi giáo viên phải có rất nhiều kỹ năng cùng với tâm huyết với những đêm thao thức bên những trang giáo án và hơn hết phải có tình yêu thương con trẻ như tình mẫu tử. Cái thiên chức ấy tưởng chừng khi sinh con mới có nhưng là giáo viên mầm non chúng tôi luôn yêu thương chăm sóc các con bằng trái tim của người mẹ. Nơi ấm áp nhất chính là trái tim của người mẹ và các cô giáo mầm non đã làm được điều đó khi phụ huynh gửi con đến trường.

Cô và các con có những giây phút bên nhau thật thân thương

Đồng hành cùng sự lớn lên của các bé luôn có bàn tay dịu dàng của cô giáo nâng niu, che chở đúng như câu hát “Cô giáo như mẹ hiền”. Cô giáo mầm non đã tạo cho trẻ cảm giác an toàn và tự tin khi cùng cô và các bạn tham gia các hoạt động.

Cô và các con vui tết Trung thu

 

Nỗi vất vả của các cô giáo mầm non không phải ai cũng thấy được. Nhưng nhìn các con khôn lớn, khỏe mạnh, vui vẻ, biết yêu thương, quan tâm tới mọi người xung quanh làm cô tự hào biết bao. Đối với cô, những tấm bưu thiếp do chính tay các con làm ra là món quà đẹp và ý nghĩa nhất.

Các con tự tay làm bưu thiếp tặng cô nhân ngày 20-11

Tình yêu nghề, mến trẻ luôn hiện hữu trong trái tim của chúng tôi – những cô giáo mầm non. Dẫu biết rằng hiện nay có bao nhiêu “cơn bão” đang đổ dồn về nghề giáo đặc biệt là nghề giáo viên mầm non, người ta nhìn cô giáo mầm non vói một ánh mắt thiếu thiện cảm, ít nhiều vơi bớt niềm tin vào cô giáo. Nhưng họ đâu biết rằng “con sâu bỏ dầu nồi canh”. Chính vì vậy, để làm tròn vai, không chỉ với tôi mà đối với tất cả cô giáo mầm non thật không dễ dàng gì, nhưng tôi luôn có niềm tin vào chính mình và tôi biết mình đã đúng khi lựa chọn con đường “gieo chữ” vào tâm hồn trẻ thơ. Và cho đến hôm nay đã 10 năm trôi qua, tôi luôn tự tin nói rằng “Tự hào em là cô giáo mầm non”.

Thông qua câu chuyện của nghề, tôi muốn gửi đến tất cả mọi người thông điệp “Hãy chọn và yêu nghề cô giáo mầm non”. Hi vọng rằng, các cô giáo sẽ lan tỏa rộng rãi những câu chuyện hay, ý nghĩa của nghề tới cộng đồng và vững tin “ươm mầm các tài năng nhí”-Viết tiếp những ước mơ còn giang giở của các thế hệ tương lai của đất nước.

 


Tác giả: Lưu Thị Tuyết
Tổng số điểm của bài viết là: 23 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết